Bản xem trước công khai.
Tiên Thiên Đạo Nhân đắm chìm trong hồi ức của mười hai vạn năm trước, Bất Ngữ Đạo Nhân cầm bút lông ghi chép lại hồi ký của ông.
Nếu không nhìn vào nội dung Bất Ngữ Đạo Nhân ghi chép, thì đây đúng là một bức tranh hài hòa giữa bậc tiền bối và hậu bối.
Tiên Thiên Đạo Nhân kể từ lúc trời sáng đến tận khi trời tối, kể đến mức đống thịt nướng ăn từ buổi trưa đã tiêu hóa hết sạch mới chịu dừng lại.
Lục Dương và Cam Điềm dùng thần thức quét qua những gì sư phụ ghi chép, lo lắng Tiên Thiên Đạo Nhân không chấp nhận nổi những quan điểm tuyên truyền quá đỗi "tiên tiến.
" của Bất Ngữ Đạo Nhân, rồi làm ra những hành động thái quá như tổ tông đánh đập con cháu bất hiếu, nên cả hai ngầm hiểu ý mà không nói ra chuyện này.
Hơn nữa, những gì sư phụ ghi chép cũng không thể nói là sai, ít nhất mỗi một câu đều là do Tiên Thiên Đạo Nhân nói ra, cùng lắm chỉ gọi là thêm thắt chút gia vị mà thôi.
“Bản lĩnh trắng đen đảo lộn của nhị sư huynh đúng là học từ sư phụ mà ra.” Tam sư tỷ truyền âm bằng thần thức.
Cái thói hư tật xấu của Bất Ngữ Đạo Nhân đều bị nhị sư huynh học sạch, bảo sao ở Tây Phương Phật Quốc lại mang tiếng xấu xa như vậy.
“Nhị sư huynh học từ sư phụ, vậy bản lĩnh này của sư phụ là học từ đâu?”
“Từ Bát trưởng lão chứ đâu, chẳng phải người ta vẫn nói sư phụ là do một tay Bát trưởng lão nuôi lớn sao?”