Bản xem trước công khai.
“Hửm? Chúng ta lại quay về rồi?” Lục Dương mở mắt, phát hiện mình lại trở về không gian màu trắng thần bí.
Xung quanh có rất nhiều gương mặt quen thuộc, nào là Mạnh Cảnh Chu, Man Cốt, Trì Tự Long, Thẩm Tiến Nghĩa các thứ.
Người của Diên Giang đà vượt qua được hai ải đầu chỉ có mười người, Lục Dương chỉ quen biết một nửa lúc giả làm giám khảo còn một nửa người chưa kịp lừa lấy thông tin cá nhân.
Ký ức vượt ải cũng dần quay về trong đầu, ải thứ nhất là Đường Lang Quyền, ải thứ hai là đẩy xe khoai tây...
“Xem ra khảo nghiệm của Bất Hủ Giáo cũng không khó lắm.” Lục Dương cảm thấy đây chỉ là thao tác cơ bản, có não là làm được.
“Ta cũng nghĩ vậy.” Mạnh Cảnh Chu phụ họa, “Ải thứ nhất bị nhện cắn một cái, ải thứ hai đấm tên béo đó một quyền là xong.”
Lục Dương nhìn Mạnh Cảnh Chu đầy kinh ngạc: “Hửm? Sao cách vượt ải của hai ta lại khác nhau?”
Mạnh Cảnh Chu tự tin xua tay: “Cái này còn phải hỏi sao, chắc chắn của ta là đáp án tiêu chuẩn, còn ngươi là ăn may mới qua ải thôi.”
Lục Dương khinh thường sự tự tin của Mạnh Cảnh Chu: “Nực cười, ải thứ nhất ta lĩnh ngộ ra Đường Lang Quyền có thể thể hiện võ đạo tạo nghệ của ta, ải thứ nhất của ngươi thể hiện được gì, vận khí tốt à?
Trở thành giáo chúng Bất Hủ Giáo mà nhìn cái này sao? Rõ ràng của ta mới là đáp án tiêu chuẩn!”