Bản xem trước công khai.
“Ta vừa dạo một vòng, kẻ đến không chỉ có một tên Bán Tiên, còn có mấy tên Độ Kiếp kỳ lạ mặt cũng giả làm phàm nhân trà trộn vào đợt khảo hạch, chắc là cùng một hội.”
“Còn có mấy tên Độ Kiếp kỳ nữa?” Lục Dương kinh ngạc, cấp bậc này mà cũng dám tới xông vào Vấn Đạo Tông, chán sống rồi sao?
Đại sư tỷ cứ ngỡ Lục Dương lo lắng cho an nguy của tông môn, bèn an ủi: “Cũng không cần phải lo, tông môn chúng ta cũng có Độ Kiếp kỳ, đủ sức ứng phó.
Có ta ở tông môn, ngày tháng trôi qua êm đềm quá, dễ sinh lòng lười biếng, để bọn chúng tới vận động gân cốt một chút cũng tốt.”
“Đệ có thể quay về tiếp tục tổ chức khảo hạch rồi, có ta ở đây, không xảy ra chuyện gì đâu.”
“Tuân lệnh.”
Lục Dương phụng thánh chỉ của Đại sư tỷ, quay lại rừng trúc, tiếp tục tổ chức khảo hạch.
“Hà Linh tiền bối, đã lâu không gặp.” Lục Dương chào hỏi rất lễ phép, họ đã bốn tháng không gặp nhau rồi.
Hà Linh hừ lạnh một tiếng, không muốn để ý tới Lục Dương.
Ba năm trước, những gì Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu làm trong đợt khảo hạch nhập môn, lão vẫn còn nhớ như in.