Bản xem trước công khai.
Khi Đái Bất Phàm tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt y là Lục Dương, Mạnh Cảnh Chu và Tiên Thiên Đạo Nhân đang ngồi xổm trên đất, đầu kề đầu nhìn chằm chằm vào mình. Y xác nhận mọi chuyện vừa rồi không phải là mơ.
“Đái sư huynh, cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi.”
“Đừng gọi ta là sư huynh, ta không dám nhận loại sư đệ như các ngươi.” Đái Bất Phàm đứng dậy, ánh mắt u oán nhìn hai tên tiểu tử Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu.
Ta bảo các ngươi ra ngoài chọn vài đệ tử, các ngươi hay lắm, trực tiếp vác luôn cả Tổ sư gia về đây.
Đái Bất Phàm vốn nổi tiếng trầm ổn bình tĩnh, nếu không thì sao quản lý nổi Nhiệm vụ đại điện cùng khối lượng thông tin tình báo khổng lồ này.
Nhưng y cảm thấy từ khi quen biết Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu, cảm xúc của mình biến động dữ dội hẳn lên.
Đến giờ đầu óc y vẫn còn choáng váng.
“Nào Đái sư huynh, để đệ đỡ huynh dậy.” Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu mỗi người một bên xốc Đái Bất Phàm lên, để y ngồi lại vào ghế.
“Ngài thực sự là Tổ sư gia trong truyền thuyết, vị Tiên Thiên Đạo Nhân bị lạc đường kia sao?” Đái Bất Phàm vẫn không dám tin.
Dù Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu chưa từng lừa dối y, nhưng chuyện này dù sao cũng liên quan đến Tổ sư gia, không thể làm bừa được.