Bản xem trước công khai.
Kiếm của Ngu Đế sao lại xuất hiện trong tay một tiểu tu sĩ này? Chẳng lẽ là đào được từ trong mộ cổ?
Mọi người suy đoán lung tung, riêng đám thân tín của thiếu niên thì biết nhiều chuyện hơn.
Họ từng nghe thiếu niên nói, Ngu Đế Võ Nghiêu sớm đã thành tiên, chỉ là không được thế nhân biết đến mà thôi.
Kiếm của Ngu Đế nghĩa là gì? Nghĩa là tiên kiếm!
Đây là thứ mà tất cả bán tiên đều nằm mơ cũng muốn có được.
Hèn chi đại nhân lại kích động đến vậy.
“Trong các ngươi có ai biết kẻ cầm tiên kiếm là ai không?” Thiếu niên chưa từng để tâm đến thế hệ trẻ, thiên tài mà chưa trưởng thành thì không có tư cách để hắn bận tâm.
Thiên tài trên đời nhiều vô kể, bản thân hắn ngày trước cũng là một trong số đó, giờ nhìn lại, còn được mấy kẻ sống sót? Chỉ còn mình hắn mà thôi.
“Bẩm đại nhân, kẻ này tên là Lục Dương, là đệ tử của tông chủ Vấn Đạo Tông, từng hòa với thiếu giáo chủ Thiên Đình Giáo khi còn ở Kim Đan kỳ.”
Nghe đến đây, thiếu niên mới hơi coi trọng Lục Dương một chút.