Bản xem trước công khai.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía cổ tay Mộc Ngu, đúng là chiếc vòng ngọc xanh biếc y hệt như lời Mộc Hi mô tả.
“Mộc Ngu, lần này ngươi còn gì để nói!”
“Không phải, lúc trước phụ thân cho ta và Mộc Hi muội muội mỗi người một chiếc vòng ngọc, chiếc vòng này là của ta.” Mộc Ngu hoảng loạn giải thích.
“Vòng ngọc của Mộc Hi không thấy đâu, giờ nó lại xuất hiện trên tay ngươi, ngươi nói là của ngươi, ngươi có bằng chứng không?”
Mộc Ngu không biết phải thanh minh thế nào, chuyện này làm sao giải thích đây?
“Mau trả vòng ngọc lại cho Mộc Hi sư muội!”
“Tỷ tỷ, nếu tỷ muốn chiếc vòng này để thành một đôi thì cứ nói thẳng với muội là được, hà tất phải làm thế này?”
“Ta có thể chứng minh chiếc vòng ngọc là của ai.” Cố Quân Diệp bỗng nhiên lên tiếng.
Mọi người nhìn về phía Cố Quân Diệp, không hiểu sao hắn lại đột nhiên thiên vị Mộc Ngu.
Cố Quân Diệp nào có để tâm đến ánh mắt kẻ khác, hắn dùng chất giọng lạnh nhạt nói: “Sáng sớm ta vô ý đụng phải Mộc Hi sư muội văng xa hai mét, tình huống lúc đó, vòng ngọc của Mộc Hi sư muội chắc chắn không thể còn nguyên vẹn.”