Bản xem trước công khai.
U Châu Cửu Long Thành, một tòa thành trì có mức độ phát triển vừa phải, người có tu vi cao nhất là thành chủ, tu vi Hóa Thần sơ kỳ.
Nghe đồn ngoài thành còn ẩn giấu một chỗ bí cảnh, nhưng chưa từng có ai tìm ra, dần dần trở thành một câu chuyện truyền thuyết.
Ngoài ra còn có ba tông môn bản địa nổi danh như sấm bên tai, lần lượt là Hỗn Nguyên Cổ Kiếm Tông, Bạch Nhật Phi Thăng Phái, Càn Khôn Tử Vân Cung, đều có Nguyên Anh lão quái tọa trấn.
Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu loại tu vi Trọng Anh kỳ này ở Cửu Long Thành có thể đi ngang không ai dám cản.
Nhưng họ không phải loại người thích gây chuyện, lần này đến là mang theo nhiệm vụ, phải quan sát ngầm mới xác định được phẩm hạnh.
“Chắc là ở hướng này.” Mạnh Cảnh Chu gửi lão mã lại chuồng ngựa, cùng Lục Dương ra ngoài tìm người.
“Tình báo nói Tạ An không cha không mẹ, sống trong một ngôi miếu hoang ngoài thành.”
Ba người theo chỉ dẫn của tình báo, đi tới ngôi miếu đổ nát này, cổng chào của miếu lung lay sắp đổ, không nhìn rõ chữ viết, không biết là được xây dựng từ bao lâu trước, cũng không rõ vì nguyên nhân gì mà tăng lữ phải dời đi.
Miếu nhỏ xíu, bốn phía lùa gió, trên đài sen trống trơn, ngay cả tượng Phật cũng không thấy đâu.
Trước đài sen trải cỏ khô, ở giữa còn có đống lửa đã tắt, không thấy Tạ An, chỉ có một lão ăn mày đang nằm ườn trên đất, một tay chống đầu, một tay bắt rận trên người.