Bản xem trước công khai.
Giờ khắc này, Lục Dương vô cùng hy vọng mình có thuật quên lãng, để quên đi tất cả những gì mình vừa nhìn thấy.
Tuy rằng bản thân đã biết không ít chuyện đen tối của Tứ Tiên Thượng Cổ, nhưng đó chỉ là biết qua nhân chứng, vẫn còn chỗ để ngụy biện.
Giờ thì không được nữa rồi, vật chứng rành rành ra đó, nhỡ đâu Tứ Tiên Thượng Cổ nổi hứng muốn tiêu hủy mình cùng với cuốn Tiên Nhân Ngữ Lục thì sao.
“Ta quên mất là mình từng để Tiên Nhân Ngữ Lục ở đây.”
Bất Hủ Tiên Tử nghệ cao gan lớn, lấy cuốn sách từ trên giá xuống, có chút hoài niệm.
“Đây là đồ tốt đấy, nhớ ngày xưa lúc Ứng Thiên Tiên bọn họ truyền đạo giảng bài, ta ngồi nghe ké, đã ghi chép lại toàn bộ nội dung.”
Sau khi Đại sư tỷ tiến vào bí cảnh, không hạn chế hành động của hai vị cổ đại chí tôn, hai vị này cũng đi tới thư phòng, nghe thấy lời Tiên Tử, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào Tiên Nhân Ngữ Lục, tim đập thình thịch.
Trời đất ơi, cuốn sách này lại ghi chép nội dung tiên nhân truyền đạo, cảm ngộ của tiên nhân trân quý biết bao, đúng là vô giá chi bảo!
Thế nhưng họ đã trở thành tù nhân, chỉ có thể thèm thuồng chứ không dám đưa tay ra lấy.
Nghe cách xưng hô của vị tiên tử này, chẳng lẽ bà ta không phải là Ứng Thiên Tiên?