Bản xem trước công khai.
Đây là lần đầu Thích Thiền gặp phải trường hợp thí chủ nhờ bảo vệ người khác. Người xuất gia lấy từ bi làm gốc, bảo vệ người là chuyện đương nhiên.
Y nhận lời, nhưng lại chẳng biết bảo vệ người thì cần chuẩn bị những gì, đề phòng những gì.
Thích Thiền cảm thấy hai vị sư huynh đã bôn ba giang hồ nhiều năm, chắc chắn phải có kinh nghiệm phong phú hơn mình kẻ quanh năm chỉ biết giết lợn, nên mới tìm đến hỏi han.
Lục Dương cúi đầu nhìn tên sát thủ.
Vốn dĩ hắn còn định sang phòng đối diện hỏi thăm xem có cô nương nào tên Khổng Tước không, tránh việc sát thủ nói dối.
Giờ thì khỏi cần hỏi nữa.
Mạnh Cảnh Chu nhìn Lục Dương ở bên trái, người vừa làm anh hùng cứu mỹ nhân, rồi lại nhìn Thích Thiền ở bên phải, người có thể bảo vệ mỹ nữ.
Sao đến lượt mình lại đụng phải kiếp tu?
Kiếp tu kia, ngươi đang yên đang lành trốn trong phòng ta làm gì? Đi cướp đi chứ, ngươi không đi cướp thì sao đến lượt ta làm anh hùng cứu mỹ nhân?
Kiếp tu không phải đi nhầm phòng, hắn chỉ thấy đêm đã khuya, chắc không còn khách mới nữa nên mới trốn vào căn phòng không người, định đợi Phục Linh ngủ say sẽ đánh cắp gốc linh chi lôi kiếp ba trăm năm tuổi kia.