Bản xem trước công khai.
Lục Dương cầm lấy trữ vật giới của Tần Nguyên Hạo, thử vài lần rồi lắc đầu tiếc nuối.
“Tiếc thật, trữ vật giới này chỉ có chính Tần Nguyên Hạo mới mở được, chúng ta lấy được cũng vô dụng. Cưỡng ép mở ra chỉ khiến không gian bên trong bị lưu đày, khó mà tìm lại được.”
“Đi xem nhà hắn thế nào, biết đâu lại có thu hoạch.” Lục Dương gọi hai người rời đi.
Con trướng quỷ lừa Tần Nguyên Hạo tới đây vẫn lủi thủi theo sau.
Man Cốt thấy trướng quỷ làm việc cũng được, quyết định thưởng cho nó hai xiên thịt cừuvề lý thuyết mà nói, chỉ cần nướng cháy thịt cừu là trướng quỷ có thể ăn được.
Còn việc trướng quỷ ăn được thịt cừu nướng ngon hay thịt cừu nướng cháy, thì phải thông qua thực tiễn mới chứng minh được.
Phủ đệ của Tần Nguyên Hạo không có nhiều đồ trang trí, một mình sống ở đây nên trông trống trải, chẳng có chút sinh khí nào.
Ba người đi tới phòng luyện công, nơi này ngoài một pho tượng ngọc ra thì chỉ có hai hàng giá sách, bên trên bày đầy những công pháp bí tịch.
Pho tượng ngọc có gương mặt mơ hồ, mặc trường bào, không phân biệt được nam nữ.
“Đây chắc hẳn là tín ngưỡng của Bất Hủ Giáo, Bất Hủ Tiên Nhân.” Mạnh Cảnh Chu đi vòng quanh pho tượng hai vòng, chất liệu pho tượng này tốt hơn nhiều so với tượng thông thường, nhưng hình dáng thì kém xa.