Bản xem trước công khai.
Mạnh Cảnh Chu nói lời thật lòng, điểm này ngay cả Lục Dương cũng phải thừa nhận.
Theo ghi chép, kẻ duy nhất ép bản thân đến mức "chết đi sống lại" với linh căn đơn độc chính là lão Mạnh, dũng khí đáng khen, nghị lực đáng khen.
U Khải Hàng bại trận không chút hồi hộp, dù có đánh lại lần nữa thì kết quả vẫn như cũ. U Khải Hàng tâm phục khẩu phục, cầu đạo chi tâm của hai người chênh lệch quá xa.
Hắn nghe thấy sự khinh thường của Mạnh Cảnh Chu đối với thể chất, liền biết mình không phải là đối thủ.
“Thụ giáo rồi.”
Hắn được hộ pháp của Diệu Dương Giáo đỡ dậy, đưa ra sân sau trị thương.
Vân Giáo chủ nhấp một ngụm trà nhuận giọng, thong thả nói: “Trì Giáo chủ, Thánh tử quý giáo dường như có khiếm khuyết trong tu hành, sau khi về nhà phải tận tâm dạy bảo đấy nhé.”
“Phải phải, đúng là vậy.” Trì Giáo chủ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lại một lần nữa cảm nhận được sự thâm sâu khó lường của Thiên Đình Giáo, nhất định phải ôm cho chặt cái đùi này.
Ông ta nháy mắt với Mộ Bạch Y nãy giờ vẫn im lặng, hy vọng đối phương nói đỡ vài câu, nhưng Mộ Bạch Y coi như không thấy.
Ngươi tự mình muốn phô trương sự mạnh mẽ của Diệu Dương Giáo, giờ bị vả mặt thì liên quan gì đến ta?