Bản xem trước công khai.
“... xem ra Đào lão quả thực rất rảnh rỗi.”
Lục Dương lặng lẽ đặt công pháp về chỗ cũ, tiếp tục nghiên cứu các loại công pháp khác.
Công pháp Nguyên Anh kỳ nhiều vô số kể, nói là công pháp thì chẳng bằng nói là sự va chạm giữa các luồng tư tưởng.
Ví dụ như có tiền bối đề xướng “tử địa hậu sinh”, phải đối mặt với tuyệt cảnh mới có thể nâng cao bản thân, thăng hoa Nguyên Anh.
Cũng có tiền bối cho rằng tu luyện phải tuần tự tiệm tiến, không được nóng vội.
Lục Dương nghiêng về vế sau hơn có Bất Hủ Tiên Tử trong không gian tinh thần đã là tử địa rồi, nếu còn phải đối mặt với tuyệt cảnh nữa thì đúng là mười chết không một sống, có thăng hoa thế nào cũng vô dụng.
“Bộ công pháp này được nè, Nguyên Anh Dưỡng Kiếm Thuật, cảm thấy rất hợp với mình, có thể mượn tham khảo. Tu luyện bộ này, lấy Nguyên Anh làm vỏ kiếm, nuôi dưỡng tâm kiếm.
Tâm kiếm vừa thành, có thể khiến Nguyên Anh múa kiếm, bảo thủ ước tính chiến lực Nguyên Anh tăng ba phần!”
Nguyên Anh vốn là do Kim Đan hóa thành, là vật do Nguyên Thần khống chế, không phải thực thể, vì vậy không có vũ khí thuận tay. Nếu có vũ khí bên mình, chiến lực tự nhiên sẽ được nâng cao.
“Bộ công pháp này vô dụng với ngươi.” Bất Hủ Tiên Tử nhắc nhở.