Bản xem trước công khai.
Lục Dương thậm chí còn nghi ngờ vị sư huynh hô to "Thái Cực Đồ" kia là "chim mồi" do Lão Mạnh thuê.
Khương Liên Y xem mà tấm tắc lấy làm lạ. Ở thời thượng cổ, nàng từng chứng kiến vô số lý niệm tu hành của thiên kiêu nhân kiệt, nhưng đây là lần đầu tiên nghe nói đến Thái Cực Đồ "một dương."
Chẳng lẽ đây là lý niệm tu hành của ba mươi vạn năm sau sao?
Thảo nào Phượng tộc hiện nay không bằng Nhân tộc, tư duy không tiên tiến bằng người ta.
Những dị tượng khác là do Mạnh Cảnh Chu bỏ tiền ra mua, còn hai Nguyên Anh hợp thành Thuần Dương Thái Cực Đồ mới là dị tượng chân chính, hàng thật giá thật.
Lục Dương thầm cảm thấy may mắn vì lúc mình kết Nguyên Anh không có dị tượng. Nếu thực sự có, chắc hẳn sẽ là Vô Địch Anh tự mình đánh mình.
Mất mặt quá đi mất.
À không đúng, đó là Lục thiếu giáo chủ mất mặt, không liên quan gì đến hắn.
Khương Liên Y trầm tư, chú ý đến một điểm khác biệt nữa của Mạnh Cảnh Chu: “Lần đầu tiên thấy có người có hai Nguyên Anh.”
Lục Dương tò mò: “Thời thượng cổ không có tu sĩ nào luyện ra hai Nguyên Anh sao?”