Bản xem trước công khai.
Lục Dương cảm thấy Bất Hủ Tiên Tử nói rất có lý, nhưng ngẫm kỹ lại, cứ thấy có chỗ nào đó sai sai.
Bất Hủ Tiên Tử tiếp tục giải thích nguyên lý của Vô Địch Anh cho Lục Dương: “Vô Địch Anh là một phần của ngươi, chiêu thức ngươi biết nó đều biết, chiêu thức ngươi không biết thì nó cũng không biết.”
“Vô Địch Anh không biết suy nghĩ, chỉ biết dựa vào bản năng để đưa ra lựa chọn tốt nhất.”
“Sự khác biệt giữa ngươi và nó nằm ở chỗ nó có thể thi triển chiêu thức phù hợp nhất vào thời điểm thích hợp nhất, dùng lực lượng thích hợp nhất, còn ngươi thì vẫn còn kém xa nó về những phương diện này.”
“Nói cách khác, Vô Địch Anh chính là trạng thái mạnh nhất của ngươi.”
“Muốn chiến thắng Vô Địch Anh, ngươi bắt buộc phải đột phá cực hạn, vượt qua Nguyên Anh của chính mình về mọi mặt!”
“... Tiên Tử, người đừng nói chuyện này đã, có thể đừng để Nguyên Anh đánh con nữa được không?”
Lục Dương vừa bị Nguyên Anh đánh, vừa phải nghe Bất Hủ Tiên Tử giảng bài, thật sự không chịu nổi nữa rồi!
“Phát huy trí tưởng tượng của ngươi đi, chỉ cần kết nối lại sợi dây vừa bị đứt kia là được.”
Lục Dương đành vừa chịu đòn vừa nhắm mắt lại, tưởng tượng sợi dây kia kết nối trở lại, thiết lập liên hệ với Vô Địch Anh, lúc này Vô Địch Anh mới dừng tay, tiến vào trạng thái ngủ say.