Bản xem trước công khai.
Mười phút sau, Tần Nguyên Hạo và nam tử cao gầy mặt không cảm xúc bước ra khỏi thanh lâu, hoàn toàn không còn vẻ hưng phấn như lúc mới vào.
Lục Dương gãi gãi thái dương, ra nhanh vậy sao?
Tại cửa ra vào, tú bà đưa cho Tần Nguyên Hạo và nam tử cao gầy mỗi người một mảnh giấy, hai người mở ra xem rồi lập tức tiêu hủy.
“Tần huynh, đà chủ tìm ta có việc, bảo ta đến phân đà một chuyến, ta đi trước đây.”
“Ừm, đà chủ cũng bảo ta đi làm chút việc, vậy từ biệt tại đây, đừng quên giúp ta tuyên truyền chuyện ta đi thanh lâu.”
“Không thành vấn đề.”
Hai người tách nhau ra trước cửa thanh lâu, lòng Lục Dương khẽ động, quyết định đi theo nam tử cao gầy.
Tu vi của nam tử cao gầy và Tần Nguyên Hạo ngang ngửa nhau, không hề phát hiện ra Lục Dương đang ở dưới lòng đất.
Người đi đường và nhà cửa xung quanh dần thưa thớt, đi đến cuối cùng đã là núi hoang rừng vắng, không một bóng người.
Nam tử cao gầy có vẻ rất quen thuộc nơi này, đi trên đường núi mà nhàn nhã như dạo chơi. Đường núi khúc khuỷu, nam tử cao gầy đi khoảng một khắc rưỡi thì dừng lại trước một vách đá.