Bản xem trước công khai.
“Trần Duyên đại sư, ngài cũng quá mức vô tình rồi. Hồi đại sư còn trẻ, cầm độ điệp giả đi du ngoạn hóa duyên khắp Đại Hạ, bị quan phủ bắt được, suýt chút nữa là ngồi tù vì tội tàng trữ giấy tờ công văn giả.
Cũng may có ta đứng ra giải thích, quan phủ mới không truy cứu tội danh đó của ngài."
Đại Hạ có quy định nghiêm ngặt về tư cách của hòa thượng và đạo sĩ.
Bất kể là tăng nhân đến từ Phật Quốc hay đệ tử của Huyền Không Miếu, đều đối xử bình đẳng, cần phải trải qua khảo hạch và xét duyệt, có độ điệp mới được triều đình công nhận là hòa thượng.
Được công nhận rồi mới có thể hóa duyên, làm lễ, nếu không đều là phạm pháp.
Hồi trẻ, khi Trần Duyên đại sư đến Đại Hạ hoằng dương Phật pháp, việc đầu tiên cần làm chính là lấy được độ điệp.
Nhắc tới chuyện này, Trần Duyên đại sư càng ngồi không yên: “Nếu không phải ngươi bảo ta muốn truyền giáo ở Đại Hạ thì cần có độ điệp, rồi sau đó bán giấy giả cho ta, thì sao ta có thể bị quan phủ bắt giữ?”
Đại trưởng lão lý lẽ đanh thép: “Là ngươi tìm ta trước, nói dân chúng Đại Hạ lầm than, sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, ngươi đến Đại Hạ là để giúp bách tính thoát khỏi khốn cùng, dẫn độ họ về Phật Quốc niệm kinh, quy y cửa Phật.”
“Ta nói dân chúng Đại Hạ sống tốt hơn ở Phật Quốc, ngươi không tin, ta mới muốn cho ngươi vào đại lao xem thử.”
“Phạm nhân trong đại lao còn chẳng đến mức lầm than, bách tính bình thường sao có thể như lời ngươi nói?”