Bản xem trước công khai.
Kỳ Lân Tiên quỳ kiếm trận không phải lần đầu, chỉ riêng số lần Lục Dương nghe kể đã hơn mười lần, số thực tế chắc chắn còn nhiều hơn thế, Lục Dương khó mà xác định được lý do lần này quỳ kiếm trận là gì.
Còn chuyện Kỳ Lân Tiên thề với trời... có Ứng Thiên Tiên ở đây, đừng nói là bị sét đánh, ngươi có bị sét đánh mỗi ngày cũng chẳng sao cả.
“Cái gì?!”
Khương Thi Thi ngẩn người nhìn Lục Dương, rồi lại chuyển ánh mắt sang mặt Lạc Hồng.
Cứ qua lại như thế ba lần, nàng mới xác định được đáp án Lục Dương nói thật sự là đáp án đúng.
Tộc trưởng đâu có kể với nàng như thế?
Sao hai người này lại hiểu lịch sử Phượng tộc hơn cả tộc trưởng Phượng tộc chúng ta vậy?
“Đợi đã, cái gì gọi là người tình, Cổ Tổ của ta với Yêu Tiên có quan hệ gì?”
Khương Thi Thi dường như nhận ra chuyện động trời từ trong đáp án.
Lịch sử chẳng phải ghi chép Cổ Tổ và Yêu Tiên là đối thủ cạnh tranh, hai người vì tranh đoạt tiên vị mà đại chiến, cuối cùng Cổ Tổ thất bại, Yêu Tiên thành tiên sao.