Bản xem trước công khai.
“Khi đó ta mới tới Yêu Vực, chân ướt chân ráo, tên Toan Nghê kia thấy ta dễ bắt nạt nên muốn giở trò sàm sỡ. Ta nổi giận đùng đùng, tiện tay chém chết hắn luôn.
Tên Toan Nghê đó là thiên kiêu của tộc Toan Nghê, bị ta chém ngay trước mặt bao nhiêu thiên kiêu khác, mất mặt quá thể. Tộc Toan Nghê tất nhiên không chịu để yên, hồi đó ta phải chạy trốn suốt một thời gian dài.”
“Sau đó thì sao ạ?”
“Sau đó ta nhờ đại sư tỷ ra mặt đánh cho một trận, giờ tộc Toan Nghê ngoan hơn nhiều rồi, ít nhất là trên mặt nổi thì ngoan.” Tam sư tỷ cười nói.
Hiện tại người truy sát nàng không ít, biết đâu trong đó có cả sát thủ do tộc Toan Nghê âm thầm phái tới.
Lục Dương nghe nói Tam sư tỷ vào Yêu Vực từ khi còn ở Hóa Thần kỳ, dễ dàng chém giết thiên kiêu yêu tộc cùng cấp, lại còn trốn thoát khỏi sự truy sát của tộc Toan Nghê, quả nhiên không đơn giản.
Ba người tiến vào bí cảnh, trong bí cảnh cát vàng bay mù mịt, trong những cơn lốc xoáy còn lẫn cả đá tảng, ai bị cuốn vào đó thì chỉ có đường chết.
Gió mạnh đến mức Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu suýt chút nữa bị thổi bay.
Hơn nữa trong bão cát, tầm nhìn cực thấp, thần thức cũng khó mà phóng ra ngoài.
“Đây là Định Phong Châu, hai đệ cầm lấy.” Tam sư tỷ đưa cho mỗi người một viên ngọc châu màu xanh. Cầm ngọc châu trong tay, thân hình hai người nhẹ bẫng, dường như gió xung quanh đã biến mất, đi lại tự do.