Bản xem trước công khai.
Triết lý kinh doanh của Lạc Địa Kim Tiền Thương Hội khá là tân tiến. Để khuếch trương danh tiếng, họ sáng tạo ra khái niệm "linh vật thương hiệu", mời họa đạo đại gia Huyền Đạo Tử thiết kế.
Sau ba lần sửa đổi, bản thảo đầu tiên lại được chốt làm linh vật chính thức.
Bản thảo là một chú heo con mập mạp cầm đồng tiền trong tay, trông vô cùng đáng yêu.
Kể từ khi có linh vật thương hiệu, Lạc Địa Kim Tiền Thương Hội quả nhiên danh tiếng vang xa, hiệu quả rõ rệt, khiến nhiều thương gia khác biết tin liền bắt chước, cũng tự tạo cho mình một linh vật riêng.
Tiệm đậu phụ trên phố Tiền Môn ở Diên Giang Quận chính là một trong số đó.
Tần Nguyên Hạo không thực sự giết tiểu đệ, bình tĩnh lại suy nghĩ một chút, tiểu đệ làm việc chắc chắn, chưa từng để xảy ra sơ suất, nếu đã không tìm thấy người, vậy nghĩa là thực sự không tìm thấy.
Chẳng lẽ lại là linh vật tiệm đậu phụ chạy ra ngoài tung tin đồn nhảm?
“Dáng vẻ nổi bật như vậy mà còn không tìm thấy, xem ra là đồng môn Ma Giáo muốn hãm hại ta!” Tần Nguyên Hạo cười lạnh một tiếng, sao có thể không đoán ra đây là có người cố ý làm, chỉ là không biết là kẻ nào.
Chuyện này ở Ma Giáo không hiếm lạ gì, chính Tần Nguyên Hạo cũng từng làm trò hãm hại đồng bạn.
Thời gian đã trôi qua lâu như vậy, manh mối chẳng còn, Tần Nguyên Hạo đành ngậm bồ hòn làm ngọt, đợi sau này từ từ tính sổ với kẻ đó.