Bản xem trước công khai.
Những lão yêu sống lâu năm, ngày thường vốn hô mưa gọi gió, nay đều run như cầy sấy, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Những lão quái Nguyên Anh kỳ vốn khó gặp, bình thường mấy năm chẳng thấy mặt một lần, nay không những gặp được, mà còn gặp một lúc hai tên.
“Tấm lệnh bài này là của ngươi đúng không?” Lục Dương xoay xoay sợi dây treo trên lệnh bài, tùy ý hỏi.
“Là... không không không, là của đại nhân ngài!”
“Nghe nói lệnh bài có thể mở ra nơi cất giấu bảo vật, thật hay giả vậy? Ngươi đã giấu cái gì trong đó?” Mạnh Cảnh Chu tò mò, bày ra trận thế lớn thế này, chắc hẳn phải có đồ tốt.
“Là thật ạ, trong nơi cất giấu là tâm đắc tu luyện của tiểu nhân, còn có cả tài liệu dùng để đột phá Nguyên Anh kỳ lần tới nữa.”
Kể từ khi làm mất lệnh bài, Bạch Đàn lão tổ đã âm thầm tung tin, dùng lợi ích dụ dỗ người khác giúp mình tìm lại.
“Chỉ vậy thôi sao?”
Tâm đắc tu luyện của kẻ nửa bước Nguyên Anh, ở Tàng Kinh Các của Vấn Đạo Tông có cả mấy giá sách, muốn xem lúc nào cũng được, loại tâm đắc tu luyện nửa mùa của Bạch Đàn lão tổ còn chẳng đủ tư cách để đặt lên giá.
Còn về tài liệu đột phá Nguyên Anh kỳ thì lại càng không đáng nhắc tới.