Bản xem trước công khai.
Sau khi sống lại, Tống viên ngoại cứ thấy không khí trong nhà kỳ quặc thế nào ấy.
Ông nhớ trước lúc mình chết, không khí gia đình hòa thuận lắm cơ mà, sao mới chết chưa đầy nửa canh giờ, cảm giác giữa đám con cái lại ẩn ẩn có địch ý với nhau thế này?
Nhất là cô con gái út, quỳ trên mặt đất che mặt khóc nức nở, không biết là khóc vì ông chết hay sao, cũng coi như là hiếu thảo.
Tiếc là dù thế nào ông cũng không thể để nó kết hôn với thằng nhóc họ Chu kia, dù sao bọn chúng cũng là anh em ruột thịt.
Tống viên ngoại tạm thời gác lại vấn đề trong nhà sang một bên, hiện tại quan trọng nhất là phải giải quyết chuyện bức họa trước đã.
Hình tượng của ông hiện giờ rất khó coi, trên mặt, trên áo toàn là máu, đây là hậu quả của việc cơ thể mất kiểm soát, nôn ra máu sau khi linh hồn bị lôi đi.
“Đa tạ đạo trưởng cứu mạng!”
“Tống viên ngoại khách khí rồi, không biết tình hình bức họa này là thế nào?”
Tống viên ngoại thở dài một tiếng, ngồi xuống ghế, kể lại chuyện xưa.
“Hai mươi năm trước, ta làm ăn thất bại, muốn nhảy vực tự sát, nào ngờ giữa chừng bị cành cây cản lại, may mắn giữ được cái mạng, ngay phía dưới chân ta có một phiến đá nhô ra, ta nhảy lên đó thì phát hiện sâu bên trong là một cái hang động.”