Bản xem trước công khai.
Mạnh Cảnh Chu lại lật ra một tấm da hổ, da hổ đã cũ kỹ, trông như có lịch sử cả trăm năm, nhưng bảo quản rất tốt, những dòng chữ nhỏ li ti bên trên vẫn có thể nhìn rõ mồn một.
Lục Dương và Man Cốt tò mò vươn cổ nhìn một cái, nhưng chẳng nhận ra loại văn tự này.
“Đây là yêu văn, văn tự nội bộ của yêu tộc.” Mạnh Cảnh Chu nói, tình cờ là hắn biết loại chữ này.
Bản tính hồ tộc vốn phóng đãng, thể hiện ngay cả trên văn tự, các nàng thường viết những cuốn sách không lành mạnh.
Nếu có kẻ nào đó làm những chuyện "không thể mô tả" với những cuốn sách này, tác giả của sách sẽ thu thập được một tia dương khí.
Vì vậy, những cuốn sách không lành mạnh lưu hành trên thị trường ở Trung Ương Đại Lục đa phần đều do hồ tộc viết.
Mặc dù quan phủ ra sức tuyên truyền tác hại, cứ vài năm lại tổ chức một đợt tiêu hủy sách, nhưng những cuốn sách này vẫn âm thầm lưu thông trong chợ đen, cấm mãi không dứt.
Khi còn nhỏ, Mạnh Cảnh Chu từng rất mê loại sách này, nhưng hồi đó hắn chẳng biết "chuyện không thể mô tả" là gì, chỉ thấy sách hay thì đọc.
Để đọc được bản gốc, hắn đã cất công học yêu văn.
“Ngươi ham học đến thế sao?” Lục Dương và Man Cốt kinh ngạc. Tu tiên có thể tăng cường trí nhớ, học một loại ngôn ngữ không tốn bao nhiêu thời gian.