Bản xem trước công khai.
Triệu Nguyên nhếch mép cười tàn nhẫn, chậm rãi bước lên lôi đài, tham gia thi đấu nhóm Trúc Cơ hậu kỳ.
Tu sĩ thời nay sống quá an nhàn, chưa từng trải qua máu và lửa, chỉ cần hắn thi triển chút thủ đoạn tàn độc là đã khóc lóc thảm thiết, bỏ cuộc ngay.
Các trận đấu cấp thành, cấp châu hắn đều giết lên như vậy, nếu không phải trọng tài ngăn cản kịp thời, thì những kẻ làm đối thủ của hắn đều đã mất mạng.
Trên địa bàn của Vấn Đạo Tông, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, muốn giết người cũng khó.
Thôi được, đã không giết được người, vậy thì giết cho đối thủ sợ vỡ mật, bóp nghẹt con đường trưởng thành của chúng, để sau này đại thế tranh phong bớt đi một mối đe dọa tiềm tàng.
Đối thủ lần này là cái gọi là thiên tài gì của Vấn Đạo Tông?
Không quan trọng, bất kể là ai, trước khoảng cách tuyệt đối đều là công cốc.
“Gặp qua đạo hữu, tại hạ Vệ Nam Phi của Vấn Đạo Tông.”
Vệ Nam Phi là đệ tử cùng khóa với Lục Dương, thuở nhỏ bị kế mẫu đầu độc, được Đái Bất Phàm đi ngang qua cứu mạng.
“Tán tu Triệu Nguyên.” Triệu Nguyên chào hỏi qua loa, khinh khỉnh nhìn Vệ Nam Phi.