Bản xem trước công khai.
Hạ Đế hồi tưởng lại một chút, ngoài việc lần nào cũng đoán Lục Dương thua ra, ông chắc chắn không làm chuyện gì khác để đắc ý với Lục Dương cả.
Lại xét đến việc người trong bảo hộp không thể cảm nhận được động tĩnh bên ngoài, vậy đáp án đã quá rõ ràng Lục Dương đơn thuần là muốn đánh ông một trận.
Hạ Đế kiên quyết không bao giờ đơn đả độc đấu với Lục Dương.
Đùa à, ngay cả Giới Sát đại sư còn đánh thua, mà ông lại chẳng phải người giỏi về võ lực, xông lên chắc chắn sẽ bị đánh thê thảm hơn cả Lạc Hồng Hà.
Nhìn thủ đoạn tàn nhẫn của Lục Dương, Lạc Hồng Hà phải gặm lá cây, Dương Đỉnh đi xuất gia, đại sư hoàn tục, chắc là hắn cũng chẳng biết kính lão đắc thọ, tôn trọng người già đáng thương như ngọn nến trước gió là ông đâu.
Bốp bốp bốp.
Ông nhẹ nhàng vỗ tay, như thể không nghe thấy lời mời khiêu chiến của Bất Hủ Tiên Tử, mang theo nụ cười như gió xuân thổi qua.
“Tốt tốt tốt, không hổ là thiếu niên thiên kiêu, tuổi còn trẻ mà đã có chiến lực như vậy, tiền đồ vô lượng nha!”
Bất Hủ Tiên Tử gật đầu, thản nhiên đón nhận lời khen của Hạ Đế, đây là chuyện đương nhiên, thế vô địch của nàng là đánh lên từng bước một, chiến thắng vô số đối thủ, thuận lợi thành tiên.
“Vậy ngươi có muốn đánh với ta một trận không?”