Bản xem trước công khai.
“Phía trước chắc là Thất Tình Cốc rồi, dừng ở đây thôi, hai ta vào Thất Tình Cốc nhờ người xem tình trạng của lão Mạnh.”
Lục Dương lo lắng nếu đi tiếp sẽ xảy ra đủ loại bất trắc ngăn cản bước chân bọn họ.
Nhìn bùn đất sạt lở ầm ầm, hắn không muốn trải nghiệm lại cảm giác dùng Thôn Thiên Phệ Địa để ăn đất thêm lần nào nữa.
Mạnh Cảnh Chu biết Lục Dương nói có lý, chỉ đành bực dọc bảo hai người xuống xe, còn mình thì ở lại chỗ cũ bầu bạn với lão Mã.
Hai người một xác đi được hai ba dặm, liền tới một nơi giống như bị Thiên Kiếm chém đôi, hai bên vách núi dựng đứng nhẵn nhụi, không một chút lồi lõm, nếu bảo là do tạo hóa thần kỳ thì cái rìu của tạo hóa này cũng quá mức thần sầu rồi.
Triệu Phá thấy Lục Dương chú ý đến sự kỳ lạ của thung lũng, giải thích: “Thất Tình Cốc trước kia không gọi là Thất Tình Cốc, mà là Thất Tình Phái.
Có một đời tông chủ thấy Trung Ương Đại Lục đâu đâu cũng là phái này tông nọ, quá tràn lan, Thất Tình Phái ở trong đó chẳng nổi bật gì, thế là họ mời một vị cao nhân kiếm đạo đến, bảo vị cao nhân đó chém một kiếm xuống bình nguyên, chia bình nguyên làm đôi, biến bình nguyên thành thung lũng.
Thất Tình Phái liền thuận thế đổi tên thành Thất Tình Cốc, còn lên triều đình đăng ký thay đổi tên môn phái nữa.”
“Hóa ra còn có cách này, mở mang tầm mắt thật, lại còn rất quy củ, biết đi đăng ký thay đổi tên môn phái...”
Nói được nửa chừng, Lục Dương sực tỉnh: “Khoan đã, triều đình chẳng phải quy định tu sĩ động thủ xong thì phải khôi phục lại nguyên trạng sao? Trường hợp của Thất Tình Cốc này chắc phải cần phê duyệt chứ nhỉ?”