Bản xem trước công khai.
Xe ngựa thong dong đi trên quan đạo.
Quan đạo lâu ngày không được tu sửa, ổ gà ổ vịt lởm chởm, nhưng con ngựa già bước đi trên con đường gập ghềnh này lại như đi trên đất bằng, hai người trong xe không hề cảm thấy chút xóc nảy nào.
“Đến Hoang Châu rồi.” Lục Dương trải bản đồ ra. Trên bản đồ có một đốm sáng đại diện cho vị trí của họ. Đây là một món pháp bảo dùng để xác định vị trí tương đối, là vật bất ly thân khi ra ngoài.
“Trời cũng không còn sớm, tìm chỗ nào gần đây nghỉ ngơi đi.” Mạnh Cảnh Chu thấy trời sắp tối, lại đã đến Hoang Châu, không cần phải vội vã lên đường.
“Ơ, huynh nhìn xem, đằng kia có một quán trọ, chúng ta có thể ở đó!” Mạnh Cảnh Chu nhìn thấy một quán trọ cách đó không xa, biển hiệu xiêu vẹo, ngay cả tên quán cũng không nhìn rõ, chất lượng quán trọ thật đáng lo ngại.
Lục Dương nghi hoặc nhìn quán trọ đó, không khí âm u, cảm giác như chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua là quán có thể đổ sập.
“Tạm bợ chút đi, dù sao vẫn hơn là ngủ đêm trên xe ngựa.” Lục Dương tự an ủi mình.
Hai người một ngựa đến trước cửa quán trọ, cửa chính mở toang, bên trong tối om, không một bóng người, trông như đã bỏ hoang từ lâu.
Lúc này hai người mới nhìn rõ tên quán trọ Thanh Minh Khách Sạn.
“Cái tên này nghe không may mắn lắm, không biết nơi này đã dẹp tiệm hay vẫn đang kinh doanh nữa.” Mạnh Cảnh Chu lầm bầm một câu, rồi sải bước đi vào, lớn tiếng gọi: “Có ai không, chúng ta đến trọ đây!”