Bản xem trước công khai.
Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu nghe Lan Đình nói đỡ cho mình, cảm động không thôi, ân tình này chẳng khác nào cha mẹ tái sinh.
Ngoảnh lại nhìn Bất Hủ Tiên Tử, nàng ta đang tỏ vẻ xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, may mà Lục Dương nhanh tay lẹ mắt, bịt chặt miệng nàng lại, nếu không thì hôm nay Lục Dương lành ít dữ nhiều.
“Đi thôi, cùng về nào.” Vân Chi để lại một câu như vậy rồi bay xuống chân núi, Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu thấy thế liền cáo biệt Lan Đình, vội vàng đuổi theo.
“Hai chúng ta đi trước một bước!”
“Hẹn ngày tái ngộ.”
“Có thời gian thì tới Nguyệt Quế Tiên Cung chơi nhé.”
Năm người cáo biệt, thịnh điển kết thúc, ai nấy đều có việc riêng, không thể cứ tụ tập mãi được.
Khi Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu tới chân núi, Vân Chi vén rèm xe ngựa: “Lên xe.”
Mạnh Cảnh Chu nhìn con ngựa già với vẻ mặt quái dị. Ngày thường lông con ngựa già này chẳng có chút độ bóng nào, mắt thì lờ đờ, trông như kiểu sống được ngày nào hay ngày đó.
Thế mà giờ đây, lông nó sáng bóng, tinh thần phấn chấn, đúng là một con tuấn mã hiếm thấy trên đời, chẳng còn chút dáng vẻ nào của trước kia nữa.