Bản xem trước công khai.
Mạnh Cảnh Chu cố nén xúc động muốn thi triển Độc Thân Chú Nguyền Quyền. Tuy bị hố một vố đau, nhưng cũng không đến mức phải nguyền rủa người ta độc thân.
Thật không đạo đức.
Theo việc Lan Đình chủ động nhận thua, cuộc tỉ thí hạ màn, các tu sĩ dưới đài vẫn còn vẻ chưa đã thèm.
“Đây chính là chiến đấu giữa thiên tài sao, xem mà không đã ghiền chút nào.”
“Sau này ta chẳng còn mặt mũi nào nói mình là Kim Đan sơ kỳ nữa, cảm giác mười người như ta cộng lại cũng không bằng bọn họ.”
“Ai nói không phải chứ, lúc ta kết đan còn tưởng mình ít nhất cũng là Kim Đan đại năng, một phương nhân vật, xem xong trận chiến của bọn họ, ta vẫn nên ngoan ngoãn về nhà tiếp tục tu luyện thì hơn.”
Tu luyện đến Kim Đan kỳ có thể giúp gia tộc năm trăm năm không suy, ở những nơi nhỏ bé có thể xưng hùng xưng bá, ví dụ như Diên Giang quận, cũng chỉ có ba vị Kim Đan kỳ.
Thế nên họ hăm hở kết đan, hăm hở tham gia Kim Đan Giám Thưởng Đại Hội để kết giao đạo hữu, cuối cùng lòng tin bị trận chiến của Lục Dương và những người khác đánh cho tan nát.
Lão tiên sinh họ Khang sớm đã tính ra họ thấy được khoảng cách, chênh lệch quá lớn khó tránh khỏi việc không thể chấp nhận: “Các ngươi không cần phải tự ti, có thể trở thành Kim Đan kỳ đã vượt qua chín mươi chín phần trăm tu sĩ rồi, hơn nữa các ngươi là Trung Tam Phẩm Kim Đan, có hy vọng đạt tới Nguyên Anh, sao có thể vì một trận chiến mà phủ nhận bản thân?”
Viên Thực cười khổ: “Không phải chúng ta phủ nhận bản thân, mà thực sự là khoảng cách giữa chúng ta quá lớn, không cảm nhận được là mình đã vượt qua chín mươi chín phần trăm tu sĩ.”