Bản xem trước công khai.
Khi biết thành quả mình vất vả viết ra được Đại sư tỷ khẳng định tới hai phần, Lục Dương vui mừng khôn xiết.
Hiếm khi được Đại sư tỷ khen một câu, dù chỉ là hai phần cũng là thành quả đáng quý, đây là một khởi đầu tốt.
So với lần trước bị phủ định toàn bộ thì khá hơn nhiều rồi.
Không uổng công hắn bỏ ăn bỏ ngủ khổ học trong Tàng Kinh Các hơn nửa tháng, lại còn vò đầu bứt tai viết suốt hai ngày trời.
Lần này được Đại sư tỷ khẳng định hai phần, lần sau được bốn phần, chẳng mấy chốc hắn sẽ viết ra được công pháp có trình độ ngang ngửa Đại sư tỷ.
Tiền đồ sáng lạn quá đi!
Đúng lúc Lục Dương đang muốn tỏ vẻ khiêm tốn rằng mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa, thì nghe thấy Đại sư tỷ nói tiếp: “Hai phần nội dung còn lại là ngươi trích dẫn câu chữ của ta, nên ta không sửa nữa.”
Lục Dương: “...”
Đại sư tỷ, lần sau người nói chuyện có thể đừng ngắt quãng như vậy được không?
Trong không gian tinh thần, Bất Hủ Tiên Tử cười đến ngả nghiêng, vui vẻ lăn lộn trên giường, nước mắt cũng chảy ra vì cười.