Bản xem trước công khai.
Thật ra không thể trách Lục Dương vô dụng, mà là dùng tu vi Trúc Cơ kỳ để biên soạn công pháp quả thực là làm khó người ta. Kinh nghiệm, trải nghiệm đều thiếu sót, làm sao mà biên soạn công pháp được?
Chẳng nói đâu xa, chính Lục Dương không làm được, mà ngay cả Bất Hủ Tiên Tử cũng chịu thua.
Trên đường đến Tàng Kinh Các, Lục Dương tán gẫu: “Tiên tử, lúc trước người tu luyện công pháp gì?”
“Huyền Cực Công, một bộ công pháp khá bình thường, nhưng lại rất hợp với ta lúc bấy giờ.
Ta dựa vào bộ công pháp này mà tu luyện đến Độ Kiếp kỳ, sau đó ta phát hiện bộ công pháp này có giới hạn, không thể thành tiên, thế là ta đốn ngộ, tham ngộ ra Bất Hủ Tiên Công, thay đổi triệt để, đổi sang công pháp mới, chứng đạo thành tiên.”
“Đợi đến khi ngươi đạt tới Độ Kiếp kỳ sẽ phát hiện ra, giới hạn của bất kỳ công pháp nào cũng đều là Độ Kiếp kỳ.
Dẫu sao giới hạn của sinh linh chính là Độ Kiếp kỳ, thành tiên là hành động nghịch thiên, chỉ có đột phá giới hạn mới có thể thành tiên.
Cho nên những công pháp trước kia đều không dùng được nữa, muốn chứng đạo thành tiên, chỉ có thể tự mình dựa vào cảm ngộ của bản thân, cũng như căn cứ vào tình hình của chính mình mà đo ni đóng giày một bộ công pháp.”
“Ta là như vậy, Cửu Trọng Tiên, Ứng Thiên Tiên bốn người bọn họ cũng vậy.”
“Chỉ là ta viết công pháp gặp chút khó khăn, tốc độ chậm hơn bọn họ một chút, là người cuối cùng thành tiên.”