Bản xem trước công khai.
Tích lũy vạn năm của Cửu U Giáo bị Vấn Đạo Tông lừa sạch sành sanh, giáo chủ vì vậy mà uất ức qua đời, đúng là người mất của cũng không còn.
Cửu U Giáo từ đó về sau chín trăm năm, một bước xuống dốc không phanh.
Cá lớn nuốt cá bé, có lẽ đây chính là giới tu tiên tàn khốc... cái con khỉ.
Lục Dương đọc đến nửa đoạn dẫn chuyện, chính mình cũng không đọc nổi nữa.
Giới tu tiên tàn khốc chẳng phải nên là cường hào cướp bóc sao, tại sao đến đây lại thành lừa đảo đầu tư tài chính thế này.
Nói tốt là lấy thực lực làm tôn đâu?
Án treo ngàn năm của Cửu U Giáo hôm nay được phá, Lý Hạo Nhiên nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Tuy giáo chủ đời trước nữa không liên quan gì đến hắn, giáo chủ đời trước Tần Hạo Nhiên cũng chẳng dính dáng bao nhiêu, nhưng hắn cứ cảm thấy mình có nên biểu lộ chút gì đó không nhỉ?
Hắn bắt đầu vỗ tay.
Cửu U Giáo là thứ ai cũng có thể tru diệt, lừa hay lắm!