Bản xem trước công khai.
“Đánh tốt lắm. Ta vốn tưởng rằng sau khi ngươi tấn thăng Kim Đan kỳ, công phu cơ bản về kiếm pháp sẽ không theo kịp cảnh giới hiện tại, định nhắc nhở ngươi một chút, giờ xem ra là ta lo xa rồi.”
“Đều là nhờ Đại sư tỷ dạy bảo ạ.”
Lục Dương nào dám lơ là việc rèn luyện cơ bản. Nhớ lại thuở mới tu luyện, để rèn giũa căn cơ cho hắn, Đại sư tỷ bắt hắn ban ngày chơi với đậu phụ, tối đến ngâm mình trong nước sôi.
Nếu không nhờ dự trữ linh đan diệu dược đủ nhiều, thì liệu hắn có sống sót nổi hay không còn là chuyện khó nói.
Nếu bị Đại sư tỷ phát hiện căn cơ không vững, lại phải trải qua một lần như thế nữa... Lục Dương nghĩ thôi đã rùng mình.
Tuyệt đối không thể có lần sau!
“Tiểu Đào, ngộ ra Kim Đan từ Song Sinh Bính Đế Liên, lại còn kết hợp nó với huyễn thuật là chuyện tốt, nhưng ngươi cũng đừng quên mình đồng thời còn là Vũ Hóa Tiên Thể, đừng lơ là việc khai phá nó.”
“Vâng, Đại sư tỷ!”
“Được rồi, việc phục bàn trận chiến này hai người các ngươi về rồi hãy làm, giờ hãy xem trận đấu của Tiểu Mạnh và Man Cốt trước đã.”
“Hai người này đánh lâu vậy sao?” Đào Yêu Diệp kinh ngạc, nàng và Lục Dương đánh đã đủ lâu rồi, không ngờ Mạnh Cảnh Chu và Man Cốt còn dai sức hơn.