Bản xem trước công khai.
“Không biết Tần công tử định tìm bảo vật của mình bằng cách nào?”
Tần công tử cười ha hả hai tiếng: “Mễ đại nhân cho rằng vì sao ta lại giấu bảo vật ở trấn Cổ Hòe, là tùy tiện chọn một chỗ sao? Không phải, không phải.”
“Mễ đại nhân thấy thứ nổi tiếng nhất ở trấn Cổ Hòe là gì?”
Mễ đại nhân hơi do dự: “Nữ quỷ?”
Nhắc đến trấn Cổ Hòe là ông ta lại nhớ ngay đến ba con nữ quỷ có thành tích cao nhất kia.
Mễ đại nhân đang định bảo ba con nữ quỷ viết kinh nghiệm và phương pháp thành bản tổng kết để báo cáo cho ông ta, coi đó là kinh nghiệm thành công để trình lên cấp trên, nhằm thuận tiện cho việc đẩy mạnh chiến lược hấp thụ dương khí bền vững, cải thiện không gian sinh tồn cho nữ quỷ trong giáo, đồng thời tăng tỷ lệ hấp thụ dương khí.
Điều mà Tiểu Thất và hai người kia không biết là, dưới trướng Mễ đại nhân có hàng trăm con quỷ hồn, tất cả đều nghe lệnh ông ta, cần mẫn thu thập dương khí.
Nhưng chỉ có thành tích của ba người bọn họ là cao nhất, nên mới được Mễ đại nhân ưu ái.
Tần công tử: “...”
Tần công tử cố nén cơn giận, trên mặt nở nụ cười: “Là cây hòe.”