Bản xem trước công khai.
Lục Dương phải dùng đủ lời lẽ ngon ngọt, lấy lý do “phàm nhân không có tư cách thưởng thức trù nghệ của Tiên tử”, mới dập tắt được ý định muốn trổ tài của Bất Hủ Tiên Tử.
“Lục Dương, suy nghĩ này của ngươi là không đúng. Trước mỹ thực, mọi người đều bình đẳng, nhưng lần này thì bỏ qua đi.”
“Tiên tử thật là thấu tình đạt lý.” Lục Dương không tiếc lời khen ngợi.
Hắn cảm thấy hành động này của mình công đức vô lượng, cứu mạng không biết bao nhiêu người.
Nếu như tu tiên giới có lý thuyết thành tiên nhờ công đức, Lục Dương cảm thấy kiểu gì mình cũng có thể nhờ vào việc này mà phi thăng.
Bảy người đi tới Lạc Địa Kim Tiền Thương Hội, lấy đủ loại thi thể yêu thú từ trong thân phận ngọc bài ra. Tất cả đều là chiến lợi phẩm, khiến người xung quanh không khỏi thốt lên kinh ngạc.
“Đây... đây đều là yêu thú Kim Đan kỳ sao?!”
Vẫn là tên thị giả tiếp đón Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu lúc trước, hắn liếc mắt một cái đã nhận ra những yêu thú này đều là Kim Đan kỳ, hơn nữa thi thể còn nguyên vẹn, hầu như không bị hư hại gì.
Điều này chủ yếu là nhờ Lục Dương dùng kiếm, chú trọng một đòn mất mạng, còn Mạnh Cảnh Chu dùng quyền, dùng ám kình của nắm đấm đánh nát đại não yêu thú.
Thị giả vừa nghĩ tới thân phận của Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu liền hiểu ngay. Một đệ tử Vấn Đạo Tông, không cần nói cũng biết, chiến lực siêu quần, là danh từ đồng nghĩa với vô địch cùng giai.