Bản xem trước công khai.
Dưới sự giải thích của Lục Dương, mọi người cuối cùng cũng hiểu ra vừa rồi là một màn "dở khóc dở cười", cái thứ Kim Đan màu đen mà họ nghiên cứu suốt nửa ngày trời căn bản chẳng phải Kim Đan gì cả.
Cũng không thể trách mọi người, Đảm Sơn Trư tuy gan dạ hơn người, nhưng tình trạng tiết mật quá mức dẫn đến sỏi mật thì xưa nay chỉ xuất hiện ở yêu thú từ cấp Kim Đan trở lên.
Ngũ Hiệp Ưng Sơn trước nay chưa từng có tư cách tiếp xúc với yêu thú Kim Đan, không biết cũng là lẽ thường tình.
Quan trọng nhất là, ai mà ngờ được Kim Đan kỳ cũng có thể bị sỏi mật cơ chứ?
“Chuyện này bình thường mà.” Đối mặt với thắc mắc của Lục Dương, Bất Hủ Tiên Tử đáp lại một cách đương nhiên, "Phàm nhân bị sỏi mật thông thường, Kim Đan kỳ bị sỏi mật của Kim Đan kỳ, hợp tình hợp lý."
“Ngươi đúng là kiến thức nông cạn, virus ngươi biết không? Sống trong cơ thể khiến ngươi sinh bệnh ấy.
Ta còn từng thấy tu sĩ tu vi tăng lên, virus cũng tăng theo, virus cảm cúm Nguyên Anh kỳ, ngươi đã thấy bao giờ chưa?” Bất Hủ Tiên Tử đắc ý khoe khoang những kiến thức kỳ quái.
Lục Dương lắc đầu, đừng nói là thấy, nghe hắn còn chưa từng nghe qua.
“Thời thượng cổ, tu vi virus tăng trưởng cùng với sinh linh, gây ra không ít phiền toái.
Ứng Thiên Tiên thiết lập Lôi Kiếp, cũng có một phần cân nhắc là giúp tu sĩ tu vi cao tiêu diệt virus, để tu sĩ nhân lúc độ Lôi Kiếp mà giết chết chúng.” Bất Hủ Tiên Tử lại tiết lộ thêm một bí mật.