Bản xem trước công khai.
Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu nghe đồn Trấn Yêu Quan nổi tiếng với thói cướp bóc, thường có người mua hàng ở thương hội xong lại bị cướp giữa rừng rậm.
Hai người vốn định khai gian tu vi để dụ bọn cướp mắc câu.
Kết quả cướp đâu chẳng thấy, chỉ thấy một đám người tự tiến cử làm bảo tiêu.
“Trong số các bảo tiêu ở Trúc Cơ kỳ, chúng tôi là nhóm nhận được đánh giá cao nhất, giá cả phải chăng, thái độ phục vụ chu đáo, lại còn thiết lập quan hệ hợp tác lâu dài với nhiều yêu thú Bán Bộ Kim Đan kỳ, giải quyết triệt để vấn đề truyền tin và an toàn trong rừng rậm.”
“Nếu thế gia hay tông môn của hai vị thiếu hiệp có giao nhiệm vụ lịch luyện, chúng tôi còn có thể thiết kế ba phương án cho các vị lựa chọn, không thu thêm phí.”
Tên đại ca mũi khoằm vẫn đang nhiệt tình chào mời dịch vụ bảo tiêu của mình.
“Thuê các ngươi cần bao nhiêu linh thạch?” Mạnh Cảnh Chu hứng thú hỏi, họ cần tìm hiểu về rừng rậm càng nhiều càng tốt, đám thổ địa này chắc chắn nắm giữ không ít tin tức.
Không cần bảo tiêu, nhưng có thể dùng làm hướng dẫn viên.
Tên đại ca mũi khoằm thấy hai người khí chất bất phàm, cách nói chuyện không giống người thường, đoán chừng lai lịch không nhỏ, liền giơ năm ngón tay lên.
“Năm mươi vạn linh thạch? Không đắt.”