Bản xem trước công khai.
Thực tế chứng minh, thứ biết nói chuyện chưa chắc đã là yêu thú, mà có thể là một con vẹt.
“Đây là loại yêu điểu quái quỷ gì thế này!”
Lục Dương giận dữ, lòng bàn tay tỏa ra lực hút, chộp lấy con vẹt trong chớp mắt. Con vẹt còn chưa kịp phản ứng đã bị bắt gọn.
Hương chính cũng có thể làm được điều này, nhưng ông ta cứ ngỡ đây là yêu thú cấp Luyện Khí hay Trúc Cơ gì đó nên không dám manh động.
“Yêu thú! Có yêu thú!” Con vẹt cứ thế kêu la chí chóe không ngừng.
Đào Yêu Diệp nghe thấy động tĩnh trong phòng, vội vàng chạy tới xem xét, tâm trạng cũng chẳng khác Lục Dương là bao.
Hoàn thành nhiệm vụ là chuyện tốt, không phải chiến đấu cũng là chuyện tốt, nhưng vấn đề nằm ở chỗ lặn lội từ Vấn Đạo Tông xa xôi tới đây, ngồi phi chu mất ba ngày, chỉ để bắt một con vẹt?
Việc này mà viết vào báo cáo nhiệm vụ thì biết ăn nói sao đây, nói ra chỉ tổ bị người ta cười chê.
Người dân Thái Bình Hương kiến thức hạn hẹp, không nhận ra loài chim đến từ sâu trong rừng mưa này, nhưng Lục Dương và Đào Yêu Diệp thì biết, đây là kiến thức cơ bản nhất tại Vấn Đạo Tông.
“Không hổ là đạo trưởng, dễ dàng bắt được yêu điểu rồi!” Hương chính và những người xung quanh sau khi biết con vẹt đã bị bắt, liền thi nhau tán dương Lục Dương, khen ngợi tu vi của hắn cao thâm.