Bản xem trước công khai.
Kiến thức của Lục Dương về giới tu tiên không được toàn diện, trước khi nhập môn Vấn Đạo Tông, kiến thức của hắn đều đến từ mấy ông lão kể chuyện.
Sau một năm ở Vấn Đạo Tông, kho tàng kiến thức về tu hành của hắn tăng lên với tốc độ kinh người, nhưng trong đống sách hắn đọc chẳng có ai viết cách xuống phi chu cả.
Nhà ai lại viết mấy thứ này vào sách chứ.
Về mặt thường thức trong giới tu tiên, hắn vẫn kém xa những người như Đào Yêu Diệp, vốn lớn lên trong các thế gia tu sĩ.
Đối với phi chu, hắn chỉ biết đây là sản nghiệp thuộc về Lạc Địa Kim Tiền Thương Hội, cách xuống tàu là nhảy tàu, còn cách nhảy cụ thể thì chịu.
Mỗi năm phi chu mang lại tài sản khổng lồ, nhưng đối với Lạc Địa Kim Tiền Thương Hội mà nói, đây chỉ là một ngành kinh doanh nhỏ không đáng kể.
Lạc Địa Kim Tiền Thương Hội là thương hội lớn nhất Trung Ương Đại Lục, thế lực phía sau vô cùng thần bí, kỳ trân dị bảo nhiều không đếm xuể, chỉ cần ngươi có đủ linh thạch, thì dù là xá lợi Phật quốc, thánh cốt yêu vực, hay tiên quả những món bảo vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà chưa ai từng thấy cũng đều có thể mua được.
Nếu có kẻ nào dám nợ nần Lạc Địa Kim Tiền Thương Hội, hoặc ôm lòng may mắn đi trộm đồ của thương hội, thì vài vị tu tiên đại năng biến mất không dấu vết chính là lời cảnh báo cho thế nhân.
Tương truyền có một vị tu tiên đại năng xưng danh Đạo Vương, tinh thông không gian chi đạo, đoạt lấy không gian trữ vật của người khác dễ như lấy đồ trong túi, khoảng cách đối với hắn chỉ là một chuỗi con số vô nghĩa, hắn chỉ cần một bước là vượt qua vạn dặm sơn hà, từ cực tây Trung Ương Đại Lục đến vùng Cực Đông.
Ngay cả đồ của đại năng Độ Kiếp Kỳ cũng từng bị hắn trộm mất.