Bản xem trước công khai.
Lâm Thiếu Du nghiêm mặt nói: “Ta thấy Vấn Đạo Tông là một nơi rất tốt, các sư huynh đệ hòa thuận, không hề có ngăn cách, khiến ta vô cùng ngưỡng mộ, ta nguyện ý gia nhập Vấn Đạo Tông!”
Khâu Tấn An suýt chút nữa bị Lâm Thiếu Du làm cho tức chết, ông run rẩy chỉ vào Lâm Thiếu Du, hồi lâu mới thốt ra được một câu.
“Nghịch đồ!”
Lâm Thiếu Du quay đầu nói với Khâu Tấn An: “Sư phụ, chẳng phải người vừa mới nói đó sao, tu sĩ thì cần thể diện làm gì.”
“Ngươi có giỏi thì quay lại đây cho lão tử!” Khâu Tấn An giận dữ.
“Ồ.”
Lâm Thiếu Du lại ngoan ngoãn đứng sau lưng Khâu Tấn An, lúc hai người lướt qua nhau, liền dùng ánh mắt giao lưu.
“Sư phụ, con diễn cũng được chứ?”
“Diễn hơi quá rồi, cần phải luyện thêm.”
Khâu Tấn An ho khan một tiếng, dần bình tĩnh lại: “Đã Thiếu Du không muốn tham gia tỉ thí, chúng ta là bậc trưởng bối cũng không thể ép buộc nó đi được, đúng không?”