Bản xem trước công khai.
Tương truyền vào thuở sơ khai khi Đại Ngu Vương Triều mới thành lập, có một vị thiên tài sở hữu thiên phú gần như tiên nhân, hắn có sự thân hòa bẩm sinh với pháp thuật, học đâu hiểu đó, tốc độ lĩnh hội nhanh đến mức kinh người.
Tốc độ trưởng thành của vị thiên tài này vượt xa tưởng tượng của mọi người, hắn dùng thời gian ngắn nhất để đi hết cảnh giới mà các tu sĩ khác cả đời theo đuổi, cuối cùng đạt tới Độ Kiếp Kỳ, đạo hiệu là Vạn Pháp Đạo Quân.
Cổ tịch ghi chép lại, khi Vạn Pháp Đạo Quân còn trẻ từng học qua Chủng Thụ Quyết, chỉ mất nửa canh giờ đã học được pháp thuật mà người thường phải mất vài ngày, thậm chí vài tháng mới lĩnh hội nổi.
Vạn Pháp Đạo Quân gieo hạt giống cây liễu, hạt vừa chạm đất đã bén rễ, lớn nhanh như thổi, nở hoa kết quả.
Chuyện này lập tức trở thành giai thoại lưu truyền ngàn đời, cho đến tận ngày nay vẫn còn được người đời nhắc tới.
Đào Yêu Diệp so sánh Vạn Pháp Đạo Quân với Lục Dương, cảm thấy Lục Dương vẫn nhỉnh hơn một bậc.
Lục Dương ngộ đạo trong nửa canh giờ, dùng Thổ Độn Pháp để trồng cây, cây liễu nhanh chóng lớn lên, nở hoa, rồi kết ra hai quả Lục Dương.
“Vẫn là Lục sư huynh lợi hại hơn.”
Trên cây liễu có hai người, một là Lục Dương, người kia cũng là Lục Dương.
Một Lục Dương là bản thể, Lục Dương còn lại thì mặc y phục kết từ lá liễu, cái giá phải trả là trên cây liễu không còn lấy một chiếc lá nào, tất cả đều bị phân thân của Lục Dương lấy làm quần áo mặc cả rồi.