Bản xem trước công khai.
Bất Hủ Tiên Tử xù lông."Bất Hủ" là danh hiệu bà tự hào nhất, sao có thể để một tên Hợp Thể kỳ nhỏ bé làm nhục.
“Bản tiên sẽ đóng băng ngươi vào vạn năm băng tủy, rồi bọc bột đem đi chiên giòn!” Bất Hủ Tiên Tử hung hăng đe dọa.
Thật sự tưởng tiên nhân dễ bắt nạt lắm sao? Tên Phạt Tiên Chân Nhân kia còn bị bản tiên búng một ngón tay là chết tươi, bản tiên không tin ngươi chịu nổi một ngón tay của ta!
“Đừng kích động, đừng kích động.” Trong không gian tinh thần, Lục Dương vội kéo Bất Hủ Tiên Tử lại, bảo bà xắn tay áo xuống.
Tên Hợp Thể kỳ kia tên là Tam Lập Chân Nhân, những điều hắn khai báo sau đó cũng chẳng khác mấy so với lời Phạt Tiên Chân Nhân, thứ duy nhất có giá trị là vị trí của một chỗ động thiên.
“Động thiên nằm ở đó, bên trong cất giấu tài sản cả đời ta. Nếu các ngươi không tin, có thể đến xem, sẽ biết lời ta nói không hề giả dối.”
“Nhưng động thiên đó đã bị ta thiết lập quy tắc, chỉ người dưới Trúc Cơ kỳ mới vào được, mà Trúc Cơ kỳ thì tuyệt đối không thể giành được quyền kiểm soát động thiên đó.
Chỉ cần các ngươi thề không luyện hóa ta, ta sẽ tặng lại động thiên đó cho các ngươi!” Tam Lập Chân Nhân đe dọa.
Vân Chi không đồng ý, thậm chí chẳng buồn giả vờ hùa theo.
Tuy Vấn Đạo Tông luyện hóa hồn phách, phong khí không chính, lại còn thu nhận cả Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu, nhưng dù sao cũng là danh môn chính phái, vẫn có điểm mấu chốt, không thể nói dối.