Bản xem trước công khai.
Chín mươi chín phần trăm tu sĩ trong giới tu tiên đều đang ở Luyện Khí kỳ, thế nên tu sĩ thường có thói quen phân chia Luyện Khí kỳ rất tỉ mỉ, chia thành từ tầng một đến tầng chín, các cảnh giới về sau mới chia thành ba tiểu cấp bậc là tiền, trung, hậu kỳ.
Vấn Đạo Tông thì khác, Luyện Khí kỳ đối với đệ tử Vấn Đạo Tông chẳng qua chỉ là ngưỡng cửa nhập môn, hà tất phải phân chia cấp bậc cho một cái ngưỡng cửa?
Vấn Đạo Tông chỉ có Luyện Khí kỳ, không hề có phân chia tiểu cấp bậc.
“Những người khác cũng dẫn khí nhập thể như thế này sao?”
Lục Dương tò mò, nếu ai cũng tu luyện như vậy, sao tiến độ của mình lại chậm nhất?
Vân Chi lắc đầu: “Đây là phương thức tu luyện nguyên thủy nhất của tiên dân thượng cổ. Tiên dân thượng cổ cảm ứng tự nhiên, thiên nhân hợp nhất, dẫn linh khí vào cơ thể, một bước trở thành tu hành giả.”
Tu luyện thuở ban đầu đương nhiên không cần tiền bối chỉ dẫn, cũng chẳng có công pháp bí tịch gì cả, chỉ có không ngừng cảm ngộ và dùng cơ thể để thử sai.
“Còn về kinh mạch, trong lúc ngâm dược dục, kinh mạch của đệ đã được đả thông hoàn toàn, linh khí lưu thông không chút trở ngại.
Trong trạng thái thiên nhân hợp nhất của đệ, linh khí vận hành trong cơ thể theo cảm giác của đệ, lộ trình vận hành lúc này là phù hợp với đệ nhất, vượt xa bất kỳ công pháp cấp bậc nào.”
Giới tu tiên thích phân chia công pháp thành năm cấp bậc Hoàng, Huyền, Địa, Thiên, Tiên, nhưng ở chỗ Vân Chi chỉ có hai loại công pháp loại phù hợp với mình và loại không phù hợp.