Bản xem trước công khai.
Mạnh Cảnh Chu che mắt, hét thảm một tiếng, thu hút đám đông xung quanh vây xem, làm Lục Dương giật nảy mình.
“Này này này, ngươi xem bói thì xem bói, sao đến cả chiêu ăn vạ cũng học được rồi, có thể học cái gì tốt đẹp hơn không?”
Người qua đường chỉ trỏ Mạnh Cảnh Chu, họ đều là bách tính gần đây, thường xuyên thấy Mạnh Cảnh Chu ở chỗ này.
“Chắc chắn là lừa đảo rồi.”
“Đúng vậy, bày sạp ở đây bao lâu rồi, chẳng có mấy khách, chắc chắn là dựa vào thủ đoạn này để kiếm tiền.”
“Lừa cái con khỉ.” Mạnh Cảnh Chu giận dữ nói, bình thường đều không sao, hôm nay vừa gặp lão Lục một cái, đường đường là Bán Tiên như hắn mà thành kẻ lừa đảo giang hồ rồi.
Chỉ thấy hắn búng tay một cái, tạm thời che chắn cảm nhận của người qua đường đối với hai người họ.
Người qua đường ngơ ngác, quên mất chuyện vừa xảy ra ở đây, cũng coi như không thấy hai người sống sờ sờ này, tiếp tục đi dạo phố.
Lục Dương thầm gật đầu, chiêu này hắn từng thấy trên người Quốc sư đời thứ hai của Đại Ngu, quả là thần kỹ.
Mạnh Cảnh Chu xoa xoa mắt, may mà hắn chỉ bị chói mắt một chút, ảnh hưởng không quá lớn, chỉ là mắt đầy tia máu mà thôi.