Bản xem trước công khai.
“Mộng Mộng nhát gan, con đừng dọa con bé.” Bà bà cảnh cáo hai câu, rồi quay đầu nở nụ cười hiền hậu.
Lục Dương bất giác ngồi thẳng lưng, không giống khách khứa mà giống phạm nhân đang bị công đường thẩm vấn hơn. Từ trước tới nay, hắn đã bao giờ thấy Đại sư tỷ dịu giọng như thế này đâu.
Dù so với người khác, lời nói vừa rồi của Đại sư tỷ vẫn nghe rất lạnh lùng, nhưng so với Đại sư tỷ trước kia thì đã có sự khác biệt rõ rệt.
“Để con chê cười rồi. Nghe Mộng Mộng kể, ở bên ngoài đều là con chăm sóc nó, nó về đây cũng thường xuyên khen con với ta.”
“Mộng Mộng là đứa trẻ không có chủ kiến, tâm địa lương thiện lại nhát gan. Lúc trước nó chủ động đề xuất muốn rời khỏi bí cảnh, ta vẫn luôn không yên tâm.”
“May mà nó vừa ra ngoài đã gặp được con, nếu không ta thật sự sợ nó bị kẻ xấu lừa mất.”
Lục Dương cười nói: “Mộng Mộng tỷ ngây thơ đáng yêu, ai gặp mà chẳng quý, chắc hẳn dù là kẻ gian cũng không nỡ lòng nào lừa gạt tỷ ấy đâu ạ.”
Vân Mộng Mộng ở bên cạnh nghe vậy, cứ khúc khích cười mãi.
“Làm tiểu sư đệ của Tiểu Chi không dễ dàng gì nhỉ.”
Phụt.