Bản xem trước công khai.
“Độ Kiếp đỉnh phong?” Võ Nghiêu vô cùng kinh ngạc. Lục Dương lại có thể trong nháy mắt bạo tăng cảnh giới, nâng lên đến Độ Kiếp đỉnh phong, hơn nữa không hề có dấu hiệu căn cơ bất ổn.
Bí pháp thật cao minh, chẳng lẽ là loại bí pháp tương tự Thiên Ma Giải Thể Đại Pháp sao?
Nhưng những thứ này đều là tiểu xảo mà thôi, bí pháp dù cao minh đến đâu cũng có thời hạn và tác dụng phụ, giống như loại cưỡng ép nâng cao cảnh giới này, sau khi dùng thuật phản phệ chỉ càng nghiêm trọng hơn.
Suy cho cùng, đây cũng chỉ là một loại kỹ xảo ứng phó tạm thời, không thể duy trì được bao lâu.
“Ra tay trước thì đã sao, tưởng rằng Độ Kiếp đỉnh phong là có thể ngồi ngang hàng với ta?” Trong mắt Võ Nghiêu, Lục Dương chẳng qua chỉ là kẻ bất lực cuồng nộ, không đáng để bận tâm.
Ầm.
Hai người đồng thời ra tay. Thực ra Võ Nghiêu muốn tiên hạ thủ vi cường, nhưng không ngờ Lục Dương lại có cùng suy nghĩ với mình.
Hai người va chạm giữa tinh không, thân ảnh mơ hồ, tựa như hàng ngàn hàng vạn hư ảnh đang giao phong tại nơi này.
Khí tức của họ tựa như hóa thành tinh hệ, mênh mông một mảnh, không ngừng va chạm, phô diễn thần uy cái thế.
Tinh thần run rẩy, tu sĩ và chiến hạm như đàn cá trong sóng dữ, chỉ có thể tùy ba trục lưu, không cách nào khống chế bản thân.