Bản xem trước công khai.
Lạc Hồng Hà rời đi rất vội vàng.
Vốn dĩ Lạc Hồng Hà định nhân cơ hội họp hành để đòi Vấn Đạo Tông một lời giải thích, thấp nhất cũng phải là lời hứa Vấn Đạo Tông sẽ không bén mảng tới Lan Đình.
Giờ xem ra đừng nói đến lời hứa, đi chậm một bước là tiểu đồ đệ cũng bị cuốn vào trong đó luôn rồi.
Trong một đám khói mây, Lan Đình càu nhàu: “Sư phụ, con đã nói là con không sao rồi mà, người cứ nhất quyết lôi con đến Vấn Đạo Tông, nếu Lục Dương biết được thì sẽ nhìn con thế nào đây!”
“Con vừa về đã cắm đầu nghiên cứu trận pháp nướng thịt tự động, lại còn cố gắng học theo tượng hình quyền để biến thành dáng vẻ người khác, thế mà bảo không sao?”
“Vi sư đã sớm dặn con rồi, phải tránh xa người của Vấn Đạo Tông, đây đều là bài học xương máu cả đấy!”
“Nhớ năm xưa khi vi sư xuống núi lịch luyện, từng gặp một đệ tử Vấn Đạo Tông. Hai người chúng ta hợp sức trừ quỷ, sau khi tới đích thì ở lại một quán trọ vài ngày.
Con quỷ đó cũng thật to gan, dám trốn dưới gầm giường của đệ tử Vấn Đạo Tông, trốn liền ba ngày.”
“Cuối cùng người kia phát hiện ra vấn đề, lôi con quỷ từ dưới gầm giường ra, bắt nó phải chia đôi tiền phòng ba ngày đó.”
“Đây có phải là lối tư duy của người bình thường không?”