Bản xem trước công khai.
Lục Dương ở lại Bách Luyện Phong ba ngày, trong thời gian này luôn cùng Lý Hạo Nhiên thảo luận cách luyện chế phụ kiện phi kiếm sao cho tối ưu.
“Phải làm sao cho nhẹ nhất có thể, nếu không thì không bay nổi, hoặc tốc độ bay sẽ quá chậm.”
“Huynh nói xem có nên lắp thêm một cái ghế phóng không? Kiểu như vừa gặp nguy hiểm là tự động phóng vút lên trên, thoát thân ngay lập tức?”
“Phi kiếm lắp trên đỉnh đầu? Không được, ta đây là phi kiếm thuật chính thống, huynh đã thấy kiếm tu nhà ai lại đặt phi kiếm trên đỉnh đầu chưa?”
Công không phụ người có lòng, sau ba ngày nỗ lực, phụ kiện cuối cùng cũng luyện xong.
“Đặt cái tên đi?” Lý Hạo Nhiên đề nghị Lục Dương đặt tên.
“Hình dáng như xe ngựa, lại còn bay được trên trời, gọi là Phi Xa thế nào?” Lục Dương đặt một cái tên vô cùng mộc mạc.
“Lục sư huynh, thử chút không?” Phụ kiện luyện thành, Lý Hạo Nhiên cảm thấy vô cùng thỏa mãn, muốn xem Lục Dương bay lên trời như thế nào.
Lục Dương gật đầu, có chút kích động, hắn ngồi vào trong xe, hai tay nắm chặt vô lăng, nửa ngày không có động tĩnh gì.
“Sao thế?” Lý Hạo Nhiên hỏi.