Bản xem trước công khai.
“Đại Đậu Vương Triều?” Dư Thiển trong lòng thầm thì, Đại Đậu Vương Triều là cái thứ gì vậy, nghe cái tên này chẳng giống một thế lực lớn chút nào.
Hắn nhìn sang hai đồng liêu, cả hai chỉ lắc đầu, đều chưa từng nghe qua cái tên Đại Đậu Vương Triều bao giờ.
“Ngươi xác định là gọi là Đại Đậu Vương Triều?”
Thấy phản ứng của Dư Thiển, Hoàng đế trong lòng cũng thầm thì, hồi tưởng lại lời Lục Dương nói, quả thực là “Đại Đậu Vương Triều của chúng ta.”
Hoàng đế nói bọn họ là nước phụ thuộc của Đại Đậu Vương Triều, là đang mượn oai hùm, lo sợ các vị thần linh coi thường bọn họ. Nhưng sao đối phương lại tỏ vẻ như chưa từng nghe qua Đại Đậu Vương Triều vậy?
Lời đã nói ra, giờ muốn đổi giọng cũng không kịp nữa rồi.
Dư Thiển chú ý tới thần sắc của Hoàng đế, nhìn ra trong đó có nỗi niềm khó nói: “Có lời gì ngươi cứ nói thẳng không sao cả.”
Trán Hoàng đế rịn mồ hôi lạnh, không biết nên trả lời thế nào: “Thượng tiên, ngài đừng hỏi nữa.”...
“Bạch Mã Vương Triều nói bọn họ là nước phụ thuộc của Đại Đậu Vương Triều?” Khi Dư Thiển bẩm báo, Hạ Đế nghe thấy câu này thì như gặp quỷ.
Dư Thiển có thể tìm thấy Bạch Mã Vương Triều là do Lục Dương chỉ điểm, giờ Bạch Mã Vương Triều lại nói bọn họ là nước phụ thuộc của Đại Đậu Vương Triều, nghĩ cũng biết chắc chắn là do Lục Dương làm.