Bản xem trước công khai.
“Chuyện này phải kể từ sau khi Tân Hỏa Vương Triều sụp đổ.”
“Sau khi Tân Hỏa Vương Triều sụp đổ, ta vốn định chết quách cho xong, nhưng chưa thấy Bất Hủ hồi sinh, những lời thề non hẹn biển năm xưa chưa hoàn thành, Tiểu Linh và Liên Y vĩnh viễn không thể gặp lại Bất Hủ, ta thật sự không cam lòng chết như vậy.”
Kỳ Lân Tiên thở dài, thực ra ông không muốn hồi tưởng lại đoạn ký ức này, đây có thể coi là khoảnh khắc ông cảm thấy chông chênh, sầu muộn nhất đời mình.
“Để tránh sự truy sát của Tịch Diệt Tiên, ta ẩn mình trong chiếc vòng tay.
Vòng tay lưu lạc qua bao đời, mãi không gặp được người hữu duyên, sau đó được mẫu thân của Tư Thích nhặt được, chỉ tiếc là mẫu thân của Tư Thích cũng không có duyên với ta, không phát hiện ra sự tồn tại của ta.”
“Sau khi bà qua đời, chiếc vòng tay được truyền lại cho Tư Thích như di vật. Tư Thích vô tình tiến vào tiểu thế giới trong vòng tay, lúc đó ta mới quyết định dạy dỗ nó.”
“Thằng nhóc Tư Thích này thiên phú tu hành không tệ, nhiều đạo lý chỉ cần điểm qua là hiểu.
Dưới sự chỉ dẫn của ta, tu vi nó tăng tiến vững vàng, vượt xa người đồng lứa, thuận lợi vượt qua các tầng tuyển chọn của Đại Càn Vương Triều, trở thành Thần Quân ứng cử viên, rồi sau đó trở thành Thần Quân.”
Mỗi khi nghe các vị Thượng Cổ Tứ Tiên dạy dỗ đồ đệ nghiêm túc thế nào, Lục Dương đều tự so sánh với Bất Hủ Tiên Tử, rồi lặng lẽ thở dài.
Biết sao được, đành chấp nhận số phận thôi, ai bảo mình lại vớ phải Tiên Tử cơ chứ.