Bản xem trước công khai.
“Linh quả mất rồi?” Lục Dương hỏi.
Quý Trung gật đầu.
Sao đêm hôm khuya khoắt mà chuyện cứ nối đuôi nhau thế này? Bắt một đám cướp chưa xong, giờ lại đụng phải vụ trộm?
“Chúng ta tới đây là để bắt quỷ, quỷ đâu?”
Theo lý mà nói, sau khi nhận tin báo án thì phải làm biên bản, nhưng xét thấy làm biên bản lúc này sẽ tốn thời gian, có khả năng khiến tên trộm cao chạy xa bay, nên chỉ còn cách bắt được tên trộm rồi mới bổ sung biên bản sau.
“Kể lại đầu đuôi sự việc đi, ngươi thấy nó mất vào lúc nào?”
“Trước khi ta tới lữ quán thì bị người ta va phải...” Quý Trung nói ra suy đoán của mình.
Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu nghe xong, đã nắm được đại khái tình hình vụ án, liền đứng dậy thu dọn đồ đạc.
“Được rồi, ngươi cứ ở đây chờ, bọn ta đi bắt người.”
Quý Trung há hốc mồm, nhìn cả phòng đầy những thiên kiêu đang bị Mạnh Cảnh Chu trói lại, sợ đến mức run cầm cập.